Thursday, April 19, 2018

Thứ Sáu Tuần III Phục Sinh – Năm B - II – 20-4-2018


Thu Sau III PS
Tông Đồ Công Vụ 9:1-20
1Ông Sao-lô vẫn còn hằm hằm đe doạ giết các môn đệ Chúa, nên đã tới gặp thượng tế2 xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Đa-mát, để nếu thấy những người theo Đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.3 Vậy đang khi ông đi đường và đến gần Đa-mát, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông.4 Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: "Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta? "5Ông nói: "Thưa Ngài, Ngài là ai?" Người đáp: "Ta là Giê-su mà ngươi đang bắt bớ.6 Nhưng ngươi hãy đứng dậy, vào thành, và người ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi phải làm gì."7 Những người cùng đi với ông dừng lại, sững sờ: họ nghe có tiếng nói, nhưng không trông thấy ai.8 Ông Sao-lô từ dưới đất đứng dậy, mắt thì mở nhưng không thấy gì. Người ta phải cầm tay dắt ông vào Đa-mát.9 Suốt ba ngày, ông không nhìn thấy, cũng chẳng ăn, chẳng uống.10 Bấy giờ ở Đa-mát có một môn đệ tên là Kha-na-ni-a. Trong một thị kiến, Chúa phán với ông: "Kha-na-ni-a!" Ông thưa: "Dạ, lạy Chúa, con đây."11 Chúa bảo ông: "Đứng lên, đi tới phố gọi là Phố Thẳng, đến nhà Giu-đa tìm một người tên là Sao-lô quê ở Tác-xô: người ấy đang cầu nguyện12 và thấy một người tên là Kha-na-ni-a đi vào, đặt tay trên mình để làm cho mình lại thấy được."13 Ông Kha-na-ni-a thưa: "Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Giê-ru-sa-lem.14 Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa."15 Nhưng Chúa phán với ông: "Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Ít-ra-en.16 Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta."17 Ông Kha-na-ni-a liền đi; ông vào nhà, đặt tay trên ông Sao-lô và nói: "Anh Sa-un, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giê-su, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây. Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần."18 Lập tức có những cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông Sao-lô, và ông lại thấy được. Ông đứng dậy và chịu phép rửa.19 Rồi ông ăn và khoẻ lại.20 rồi lập tức ông bắt đầu rao giảng Đức Giê-su trong các hội đường, rằng Người là Con Thiên Chúa.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.     Có thể có lần tôi đã từng mong, giá mà tôi cũng có một cuộc “ngã ngựa” như Phao-lô để rồi đời sống được biến đổi hoàn toàn, theo Chúa một cách nhiệt thành.  Có thể tôi đã hay sẽ không có một cuộc ngã ngựa như Phao-lô nhưng có nhiều cuộc “ngã ngựa” khác trong đời như: Thất nghiệp, đau ốm, thất bại trong học hành, nghề nghiệp hoặc tình cảm.  Tôi nghĩ sao những lần ngã ngựa như thế?  Phao-lô thì biến đổi hoàn toàn, còn tôi thì sao? 
2.     Cuộc ngã ngựa đã khiến Phao-lô trở thành một con người mới, rất nhiệt thành và yêu Chúa hết mình.  Tuy vậy hành trình rao giảng và cuộc đời tông đồ đã gặp không ít thử thách và khó khăn từ bên ngoài lẫn bên trong Giáo hội.  Ông bị nghi ngờ và chống đối bởi quá khứ bắt đạo của ông.  Ông bị bắt bớ và tù đầy bởi lòng nhiệt thành của ông.  Tôi có gặp khó khăn nào khi theo Chúa chăng?  Có thể nói chuyện với Phao-lô trong lúc này và tìm sự nâng đỡ ở ông.  Có thể tôi đọc lại trình thuật trên để tìm sức mạnh truyền giáo ở ông. 
Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 18, 2018

Thứ Năm Tuần III Phục Sinh – Năm B - II – 19-4-2018


Thu Nam III PS
Tông Đồ Công Vụ 8:26-40
26 Thiên sứ của Chúa nói với ông Phi-líp-phê: "Đứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-da; con đường này vắng."27 Ông đứng lên đi. Khi ấy có một viên thái giám người Ê-thi-óp, làm quan lớn trong triều của bà Can-đa-kê, nữ hoàng nước Ê-thi-óp. Ông này làm tổng quản kho bạc của bà. Ông đã lên Giê-ru-sa-lem hành hương28 và bấy giờ đang trên đường về. Ngồi trên xe nhà, ông đọc sách ngôn sứ I-sai-a.29 Thần Khí nói với ông Phi-líp-phê: "Tiến lên, đuổi kịp xe đó."30 Ông Phi-líp-phê chạy lại, nghe thấy ông kia đọc sách ngôn sứ I-sai-a, thì hỏi: "Ngài có hiểu điều ngài đọc không?"31 Ông quan đáp: "Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải?" Rồi ông mời ông Phi-líp-phê lên ngồi với mình.32 Đoạn Kinh Thánh ông đang đọc là đoạn này: Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng mở miệng kêu ca.33 Bởi Người bị hạ xuống, nên bản án của Người đã được huỷ bỏ. Dòng dõi Người, ai sẽ kể lại, vì cuộc sống của Người trên trần gian đã bị chấm dứt.34 Viên thái giám ngỏ lời với ông Phi-líp-phê: "Xin ông cho biết: vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác?"35 Ông Phi-líp-phê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Đức Giê-su cho ông.36 Dọc đường, các ông tới một chỗ có nước, viên thái giám mới nói: "Sẵn nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không?"37 Ông Phi-líp-phê đáp: "Nếu ngài tin hết lòng, thì được." Viên thái giám thưa: "Tôi tin Đức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa."38 Ông truyền dừng xe lại. Ông Phi-líp-phê và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Phi-líp-phê làm phép rửa cho ông quan.39 Khi hai ông lên khỏi nước, Thần Khí Chúa đem ông Phi-líp-phê đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ.40 Còn ông Phi-líp-phê thì người ta gặp thấy ở Át-đốt. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Xê-da-rê.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.    Bài đọc hôm nay nghe có vẻ giống câu chuyện Hai Môn Đệ trên Đường Emmau (Lc 24:13-35) ở chỗ: cả hai đều có phần giải thích Lời Chúa và cử hành bí tích.  Ở Luca sau khi Chúa Giêsu giải thích Kinh Thánh thì Ngài cử hành Bí tích Thánh thể, ở bài đọc hôm nay sau khi Phi-líp-phê giải thích Kinh Thánh thì ông cử hành Bí tích Rửa tội.  Công thức này đã truyền lại trong Giáo hội cho đến ngày nay đó là, mỗi khi cử hành một bí tích, Giáo hội luôn có phần giải thích Kinh Thánh.  Có thể từ hôm nay trở đi, trước mỗi khi tôi lãnh nhận bí tích nào, tôi sẽ chú tâm hơn để nghe và giải thích lời Chúa.
2.    Bài đọc hôm nay kết thúc bằng câu: Viên thái giám “tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ.”  Câu này mang ý nghĩa gì đối với tôi?  Gặp Chúa tôi sẽ tiếp tục hành trình mà tôi vẫn đi, nhưng đi trong niềm vui.  Tôi có thể nhìn lại hành trình của tôi là một tu sĩ, là một người có gia đình hoặc là một người độc thân, xem tôi có vui không?  Nếu tôi gặp được Chúa, chắc chắn tôi sẽ vui.  Tôi có thể tìm gặp Ngài ngay bây giờ.
Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, April 17, 2018

Thứ Tư Tuần III Phục Sinh – Năm B - II – 18-4-2018


Thu Tu III PS
Tông Đồ Công Vụ 8:1-8
1Phần ông Sao-lô, ông tán thành việc giết ông Tê-pha-nô. Hồi ấy, Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem trải qua một cơn bắt bớ dữ dội. Ngoài các Tông Đồ ra, mọi người đều phải tản mác về các vùng quê miền Giu-đê và Sa-ma-ri.2 Có mấy người sùng đạo chôn cất ông Tê-pha-nô và khóc thương ông thảm thiết.3 Còn ông Sao-lô thì cứ phá hoại Hội Thánh: ông đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục.4 Vậy những người phải tản mác này đi khắp nơi loan báo lời Chúa.5 Ông Phi-líp-phê xuống một thành miền Sa-ma-ri và rao giảng Đức Ki-tô cho dân cư ở đó.6 Đám đông một lòng chú ý đến những điều ông Phi-líp-phê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm.7 Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành.8 Trong thành, người ta rất vui mừng.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.     Bài đọc hôm nay là một ví dụ thật rõ ràng về sự phân định thiêng liêng cần thiết như thế nào trong đời sống đức tin.  Sao-lô, tên gọi của Phao-lô trước khi ông trở lại, đã nhiệt thành bắt bớ các tín hữu và ông làm thế nhưng lại tưởng là phụng sự Chúa.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi có thể dùng lòng nhiệt thành của Sao-lô để soi gương những việc làm của tôi bao lâu nay trong gia đình và cộng đoàn của tôi.  Có thể tôi đã nói xấu một cách nhiệt tình về một ai đó mà tưởng là “Tôi nói đúng chứ đâu có đặt chuyện cho họ đâu!”  Có thể là tôi đã thường xuyên chỉ trích, phê bình đủ mọi thứ, đủ mọi người, dường như ở đâu cũng chỉ có mình tôi là đúng nhất và chẳng bao giờ sai phạm theo kiểu: “Đời đục cả, một mình ta trong; đời đen cả, một mình ta sáng”.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Tôi muốn để lời Chúa thanh luyện tôi.
2.     Tôi có thể thấy lòng nhiệt thành của Sao-lô và Phi-líp-phê rất khác nhau.  Một bên là chém giết, tù đầy còn một bên là chữa lành.  Tôi muốn đọc lại trình thuật trên và cảm nghiệm xem việc làm của ai sẽ cho tôi niềm vui và bình an nhất.  Có thể tôi để cho niềm vui ấy thúc đẩy tôi cũng làm những việc sẽ đem đến niềm vui cho những người khác trong ngày hôm nay.  
Phạm Đức Hạnh, SJ


Monday, April 16, 2018

Thứ Ba Tuần III Phục Sinh – Năm B - II – 17-4-2018


Thu Ba III PS
Gioan 6:30-35
30 Khi ấy đám đông hỏi Chúa Giêsu: "Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây?31 Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời."32 Đức Giê-su đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực,33 vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian."34 Họ liền nói: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy."35 Đức Giê-su bảo họ: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!
(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.     Người Do-thái ngày xưa cũng không khác các Kitô hữu ngày nay là mấy đó là, chạy theo phép lạ.  Chúa Giêsu không vui lắm khi thấy tình trạng này.  Liệu tôi có làm Chúa Giêsu thất vọng chăng?  Tôi sẽ tìm Chúa hay tôi tìm phép lạ của Chúa?  Tôi có thể bắt đầu ngay trong giây phút này, tìm gặp Chúa Giêsu và ở với Chúa Giêsu.
2.     “Chính tôi là bánh trường sinh.  Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”  Tôi cảm thấy thế nào về câu nói này của Chúa Giêsu?  Tôi tin Ngài không?  Tôi có thể nói với Ngài về sự đói và khát của tôi trong lúc này như thế nào và xin Ngài lấp đầy sự đói khát này.
Phạm Đức Hạnh, SJ


Sunday, April 15, 2018

Thứ Hai Tuần III Phục Sinh – Năm B - II – 16-4-2018


Thu Hai III PS
Gioan 6:22-29
22 Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó chỉ có một chiếc thuyền và Đức Giê-su lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các ông đi mà thôi.23 Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Ti-bê-ri-a đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn.24 Vậy khi dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người.25 Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy? "26 Đức Giê-su đáp: "Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.27 Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận."28 Họ liền hỏi Người: "Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?"29 Đức Giê-su trả lời: "Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến."
(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.    “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.”  Gioan có một lối viết khác với các tác giả phúc âm khác.  Ngài không gọi việc Chúa Giêsu hóa bánh cho dân chúng ăn là “phép lạ,” mà là “dấu lạ.”  “Phép lạ” là cái đang xảy ra ngay trước mắt, không cần giải thích mà chỉ có kinh ngạc, trầm trồ và ngưỡng mộ trước điều đang chứng kiến tận mắt.  Trong khi đó “dấu lạ” là cái để chỉ về một cái khác, chứ không phải về chính nó.  Việc Chúa Giêsu hóa bánh trong Phúc âm Gioan chỉ là dấu lạ để nói về Ngài, Ngài chính là bánh hằng sống, nhưng dân chúng đã không nhận ra mà chỉ nghĩ đến cái bụng của họ đã được ăn no.  Tôi có giống đám đông xưa kia không?  Tôi tin Chúa bao nhiêu năm, tôi có thấy gặp Chúa là đủ, tin Chúa là đủ, hay tôi cứ phải đi tìm phép lạ, xin xỏ đủ mọi thứ và nếu Chúa không cho thì tôi thất vọng, bỏ lễ, bỏ kinh nguyện?  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu nếu Chúa cũng trách tôi bằng câu nói trên?
2.    Gioan kết thúc điều Chúa Giêsu muốn nói với đám đông là hãy tin vào Chúa Giêsu chính là điều làm đẹp lòng Thiên Chúa.  Có thể tôi sẽ tự hào là vẫn tin vào Chúa Giêsu trong bao lâu nay.  Nhưng vấn đề là niềm tin vào Chúa Giêsu tác động như thế nào trong cuộc sống của tôi hôm nay?  Có ảnh hưởng trong mọi quyết định và chọn lựa trong cuộc sống của tôi không?  Tôi muốn nói gì về niềm tin của tôi với Chúa Giêsu trong lúc này? 
Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 14, 2018

Chúa Nhật III Phục Sinh – Năm B - II – 15-4-2018


Chua Nhat III PS
Luca 24:35-48
35Hai ông thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.36 Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: "Bình an cho anh em!"37 Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma.38 Nhưng Người nói: "Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?39 Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?"40 Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.41Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không?"42 Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng.43 Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.44 Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm."45Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh46 và Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại;47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.48 Chính anh em là chứng nhân về những điều này.
(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.    Bài đọc hôm nay nói về Chúa Giêsu Phục sinh đầy kịch tính.  Chúa Giêsu xuất hiện giữa các môn đệ như không có thân xác và rồi lại có thân xác khi Ngài cho họ sờ vào Ngài và ăn uống trước mặt họ.  Nhưng điểm đáng chú ý ở đây là lời mời của Chúa Giêsu với các môn đệ đi vào kinh nghiệm thực sự với Ngài, đụng chạm Chúa Giêsu Phục sinh.  Giờ cầu nguyện này tôi cũng muốn mở lòng và đi vào kinh nghiệm riêng tư với Ngài.  Có thể tôi xin Chúa giúp tôi có kinh nghiệm đụng chạm đến Ngài. 
2.    Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ về Kinh Thánh đã nói về Ngài và nói các môn đệ là nhân chứng cho những gì Ngài đã nói, đã làm và đã trải qua.  Tôi cũng được mời gọi để làm chứng về Chúa Giêsu Phục sinh trong thời đại và hoàn cảnh hôm nay.  Nhưng tôi sẽ không thể làm được điều này nếu không đi vào kinh nghiệm thực sự với Chúa Giêsu Phục sinh.  Lạy Chúa xin cho niềm tin của con được lớn mạnh và sự can đảm sống đời chứng nhân.
Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 13, 2018

Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh – Năm B - II – 14-4-2018


Thu Bay II PS
Tông Đồ Công Vụ 6:1-7
1Thời đó, khi số môn đệ thêm đông, thì các tín hữu Do-thái theo văn hoá Hy-lạp kêu trách những tín hữu Do-thái bản xứ, vì trong việc phân phát lương thực hằng ngày, các bà goá trong nhóm họ bị bỏ quên.2 Bởi thế, Nhóm Mười Hai triệu tập toàn thể các môn đệ và nói: "Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải.3 Vậy, thưa anh em, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó.4 Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa."5 Đề nghị trên được mọi người tán thành. Họ chọn ông Tê-pha-nô, một người đầy lòng tin và đầy Thánh Thần, cùng với các ông Phi-líp-phê, Pơ-rô-khô-rô, Ni-ca-no, Ti-môn, Pác-mê-na và ông Ni-cô-la, một người ngoại quê An-ti-ô-khi-a đã theo đạo Do-thái.6 Họ đưa các ông ra trước mặt các Tông Đồ. Sau khi cầu nguyện, các Tông Đồ đặt tay trên các ông.7 Lời Thiên Chúa vẫn lan tràn, và tại Giê-ru-sa-lem, số các môn đệ tăng thêm rất nhiều, lại cũng có một đám rất đông các tư tế đón nhận đức tin.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.     Bài đọc hôm nay cho tôi gặp một sự kiện rất con người mà ở thời đại nào và văn hóa nào cũng có đó là chuyện kỳ thị giữa những người không cùng văn hóa, ngôn ngữ và mầu da với nhau.  Nhưng đó là chuyện bình thường, điều đáng lưu ý ở đây đó là cách giải quyết vấn đề của các Kitô hữu tiên khởi bằng cách: họ đã trình bày cùng người đại diện cộng đoàn và tất cả mọi người cùng đem vấn đề vào cầu nguyện, qua cầu nguyện họ tìm hướng đi cho vấn đề.  Tôi có thể học cách giải quyết vấn đề của các Kitô hữu tiên khởi chăng?  Tôi đang có vấn đề nào trong đời sống của tôi, của gia đình tôi, của cộng đoàn tôi?  Tôi có thể đem vào giờ cầu nguyện này và xin Chúa giúp tôi có hướng đi cho vấn đề.  Lạy Chúa xin cho con được mở lòng và nhạy bén trước sự hướng dẫn của Chúa. 
2.     Bài đọc hôm nay cũng cho tôi thấy một sự kiện lịch sử trong Giáo hội thời sơ khai.  Khi nhu cầu gia tăng vì số người gia nhập Kitô giáo ngày càng nhiều, trong khi đó số tông đồ thì giới hạn.  Giáo hội đã nghĩ đến chọn một số người lo đời sống phục vụ và mục vụ cộng đoàn, chính vì thế mà tác vụ Phó tế vĩnh viễn hình thành.  Ngày nay ở các nước Phương tây cũng bắt đầu khan hiếm linh mục, Giáo hội cũng mở lại tác vụ Phó tế vĩnh viễn để có người giúp Giáo hội.  Trong giờ cầu nguyện này tôi muốn cầu nguyện cho các Phó tế vĩnh viễn và gia đình của họ, đặc biệt các gia đình phó tế trong cộng đoàn của tôi.  Tôi cũng cầu nguyện cho sự mở lòng của mọi người biết đón nhận các phó tế vĩnh viễn, bởi họ vẫn gặp nhiều khó khăn trong mục vụ vì nhiều người vẫn chưa chấp nhận các phó tế. 
Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 12, 2018

Thứ Sáu Tuần II Phục Sinh – Năm B - II – 13-4-2018


Thu Sau II PS
Tông Đồ Công Vụ 5:34-42
34 Bấy giờ có một người Pha-ri-sêu tên là Ga-ma-li-ên đứng lên giữa Thượng Hội Đồng; ông là một kinh sư được toàn dân kính trọng. Ông truyền đưa các đương sự ra ngoài một lát.35 Rồi ông nói với Thượng Hội Đồng: "Thưa quý vị là người Ít-ra-en, xin quý vị coi chừng điều quý vị sắp làm cho những người này.36 Thời gian trước đây, có Thêu-đa nổi lên, xưng mình là một nhân vật và kết nạp được khoảng bốn trăm người; ông ta đã bị giết, và mọi kẻ theo ông cũng tan rã, không còn gì hết.37 Sau ông, có Giu-đa người Ga-li-lê nổi lên vào thời kiểm tra dân số, và lôi cuốn dân đi với mình; cả ông này cũng bị diệt, và tất cả những người theo ông ta đều bị tan tác.38 Vậy giờ đây, tôi xin nói với quý vị: hãy để mặc những người này. Cứ cho họ về, vì nếu ý định hay công việc này là do người phàm, tất sẽ bị phá huỷ;39 còn nếu quả thật là do Thiên Chúa, thì quý vị không thể nào phá huỷ được; không khéo quý vị lại thành những kẻ chống Thiên Chúa." Họ tán thành ý kiến của ông.40 Họ cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giê-su, rồi thả các ông ra.41 Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su.42 Mỗi ngày, trong Đền Thờ và tại tư gia, các ông không ngừng giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Ki-tô Giê-su.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.     “Hãy để mặc những người này. Cứ cho họ về, vì nếu ý định hay công việc này là do người phàm, tất sẽ bị phá huỷ; còn nếu quả thật là do Thiên Chúa, thì quý vị không thể nào phá huỷ được; không khéo quý vị lại thành những kẻ chống Thiên Chúa” (Tđcv 5:38-39).  Quả thật qua biết bao nhiêu cuộc bách hại một cách tàn bạo, Giáo hội trong hai ngàn năm qua vẫn còn sống.  Trong giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể dùng câu này để xét mình, để xét đời sống cộng đoàn của tôi, biết đâu điều tôi đang làm lại chẳng là ý Chúa hay đang chống Chúa.
2.     Dù có sự dè dặt trước những gì các Tông đồ làm và trước lời nói của Ga-ma-li-ên, các ngài vẫn bị đánh đòn và bị ngăn cấm, nhưng tôi để ý đến thái độ của các Tông đồ, họ ra về mà cảm thấy hân hoan vì được chia sẻ với những đau khổ của Chúa Giêsu.  Chính điều này mà làm cho họ cảm thấy được lên tinh thần.  Tôi có thể bắt chước các Tông đồ kết hiệp đời sống của tôi với đời sống của Chúa Kitô trong mọi việc tôi làm không?  Chắc chắn tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và hăng hái hơn dù phải trải qua nhiều khó khăn. 
Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 11, 2018

Thứ Năm Tuần II Phục Sinh – Năm B - II – 12-4-2018


Thu Nam II PS
Tông Đồ Công Vụ 5:27-33
27Họ [Thượng tế và Phái Xa-đốc] điệu các ông [các tông đồ] đến giữa Thượng Hội Đồng; vị thượng tế hỏi các ông rằng:28 "Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy về danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi! "29 Bấy giờ ông Phê-rô và các Tông Đồ khác đáp lại rằng: "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm.30 Đức Giê-su đã bị các ông treo lên cây gỗ mà giết đi; nhưng Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy,31 và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Ít-ra-en ơn sám hối và ơn tha tội.32 Về những sự kiện đó, chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người."33 Nghe vậy, họ giận điên lên và muốn giết các ông.
(Trích Tông Đồ Công Vụ bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.      Chỉ cách đây mấy ngày, Chúa Giêsu, thầy của các tông đồ đã bị điệu đến Thương Hội Đồng và rồi cuối cùng Ngài phải chết.  Giờ đây các ông cũng đang đứng trước Thượng Hội Đống, dẫu cho biến cố của thầy mình là ghê sợ, nhưng họ vẫn không sợ khi phải đứng cùng vị trí như thầy của họ.  Đây là một dấu chỉ của tình yêu và trung thành với Chúa Giêsu.  Đời sống chứng tá đức tin của các tông đồ nói gì với đời sống đức tin của tôi?  Làm chứng cho Chúa Giêsu không bao giờ là một điều dễ dàng, tôi cần có ơn Chúa rất nhiều.  Tôi có thể xin Chúa Giêsu trong lúc này.
2.      Tôi có thể đọc lại trình thuật trên để cảm nghiệm lời chứng của Phê-rô, sự can đảm cũng như lòng mến Chúa của ông như thế nào.  Tôi có thể đi vào cuộc đối thoại với Phê-rô để học cùng ông và để có sự đồng hành của ông trong đời sống đức tin của tôi.   
Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, April 10, 2018

Thứ Tư Tuần II Phục Sinh – Năm B - II – 11-4-2018


Thu Tu II PS
Gioan 3: 16-21
16 Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.18 Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa.19 Và đây là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa.20 Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách.21 Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa."
(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.      Giờ cầu nguyện này tôi có thể dừng lại ở ngay câu đầu tiên của Phúc âm Gioan hôm nay: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một.”  Có bao giờ tôi cảm thấy câu nói này đặc biệt không?  Có bao giờ tôi yêu ai đến mức tôi cho đi cái quý nhất, cái duy nhất của tôi cho người khác không?  Gioan không nói Thiên Chúa cho tôi nhà cửa, xe cộ, của cải vật chất, nhưng là cho tôi Con Một của Ngài.  Tôi nghĩ sao về tình yêu của Ngài đang dành cho tôi?  Ngài chắc phải yêu tôi lắm, Ngài si mê tôi, Ngài trở nên mù quáng vì yêu tôi.  Tôi muốn ở lại trong câu nói trên trong cả giờ cầu nguyện hôm nay.
2.      Hôm nay tôi cũng gặp lại chủ đề ánh sáng và bóng tối.  Chúa Kitô chính là ánh sáng đích thực, Ngày nào tôi còn ở trong tội lỗi, ngày đó tôi còn sợ ánh sáng mãi.  Tôi muốn xem lại, có một góc cạnh nào đó trong đời sống của tôi vẫn còn ở trong tối tăm và cần được ánh sáng của Chúa chiếu vào chăng?  Trong giây phút này, tôi muốn lấy hết can đảm đến với Chúa một cách thật tình để cả cuộc đời tôi được tỏa sáng nhờ ánh sáng của Ngài.
Phạm Đức Hạnh, SJ